
Một cái blog viết hòan tòan nghiêm chỉnh, tử tế, trầm tĩnh và không nhăng nhố của một người lớn chín chắn. Trong lúc rất nhớ một người lớn khác. Người này cũng rất chín chắn, tử tế nhưng không trầm tĩnh và hay cau có. Víết về người này cộng thêm một người cũng lớn nữa nhưng hơi đa đoan tên là Vịt xiêm và hai đứa tuy chưa lớn lắm nhưng đã từng yêu nhau là Thanh Voi và Hiệu Cận. Ký ức của em về những ngày đầu ở ĐH không hiểu sao luôn luôn gắn liền với những ngày cuồi thu đầu đông. Đấy là thời điểm trời xanh nhất, nắng trong nhất và vẽ bột màu thì quả là ngất trên cành quất…
Hồi ấy mọi thứ đều trong trẻo và phấn khích.
Mọi thứ đều ươm nắng và ngọt ngào…
Là những đêm ngồi ở Trầm Tư đến khuya, uống rượu và chìm trong tiếng Piano mê hoặc của chị Bê. Một cô gái người Lào trông rất đô vật nhưng có những ngón tay muốt dài.
Là cách mà Linh Cổ Đại đứng trước cổng nhà em và nhà Yến Ủn ra “ám hiệu” để rủ em và Yến Ủn trốn ra ngòai café.. ( ha ha sao hồi ấy ngớ ngẩn thật) Thế nào nhỉ.. Cứ như tiếng CÚ VỌ ý. Mẹ em vừa đứng rửa bát vừa lẩm bẩm : quái, sao lại có tiếng chim ..lợn.. Trong khi con gái thì mắt trước mắt sau tính kế chuồn chuồn.
Là rất nhiều những cơn say, là tiếng ghi-ta không quên được. Là những chuyến đi thực tập dài ngày..
Phải rồi…
Một trong những chuyến đi ấy. Không quên được phải không. Hơn nửa tháng trời trên núi trời Bát Xát – Lào Cai. Ăn, ngủ, đi và vẽ.. vẽ điên cuồng… Đến khi quay về Hà Nội cứ ngớ ra thấy mình như người rừng…
Chuyến đi ấy có 5 đứa bọn mình thôi.
Nghỉ lại ở cái huyện lỵ Bát Xát xa lạ ấy mấy ngày.
Cái huyện lỵ tưởng chừng như quê kệch ấy làm chúng mình shock văn hóa vì sự sành điệucủa nó. Karaoke, bar và Patin chả kém gì HN.
Nhưng phải đến khi lên Bản Xèo thì mới thực sự là phiêu du…
Ôi ô-tô!!! Nỗi kinh hoàng xóc nảy trên từng cây số. Hồi ấy đường xấu lắm. Em và anh đều mặt xanh nanh vàng. Nghĩ rằng đường xuống địa ngục cũng chỉ đến-thế-mà-thôi.
Nhưng rồi cũng kết thúc. Bởi đường này xã ta chỉ chủ trương làm đến đấy thôi. Bên kia là vực rồi. Ô tô sẽ quay về. Và ta sẽ đi bộ, nhé.
Xuống xe. Không hẳn là địa ngục, bởi khi mở mắt ra em thấy có dáng dấp thiên đường xung quanh : Không khí mát lạnh mờ sương. Xe dừng ngay ven suối… Suối trong veo tấm tấm hoa cải vàng. Vô vàn bướm trắng. Tiếng kẽo kẹt thậm thịch của một cái chòi/chày/giã gạo đâu đây. Nhảy qua suối là con đèo lên núi.
Uh thì đèo.. nào hò dô ta vượt đèo. Nhà bác Phượng ở trên núi. Mình sẽ ở đấy nhé. Có anh Đạt – là anh họ em sẽ lên ở với bọn mình. Bác đi trông nương thảo quả rồi. Thảo quả á ? Àh thì là một lại cây gia vị gì đó.. chắc nó to như cây si cây đa dưới mình… nhưng ở tận trong rừng-già kia… Em chỉ biết đến đấy… ( về sau mới biết cây thảo quả giống cây GIỀNG)
Con đèo đẹp mơ màng với hoa mai hoa mận nở trắng.. thi thoảng hàng rào có phơi dăm ba cái váy dân tộc sặc sỡ làm ấm lại không gian. Lại có một vài cây hồng trụi thùi lụi lá treo những quả chín vàng như đèn lồng.
Nhà đây rồi…….. Hoang sơ như ( chả nghĩ ra từ gì). Uh, rất hoang sơ.
Í ới gọi ông anh mãi chả thấy đâu.. Chỉ thấy 1 con-trâu-lồng chạy nhặng xị.. Hic.. và phía sau là ông anh đang đuổi theo.. tay cầm con dao rựa.. hị hị..
Hóa ra sang nay con trâu nó xổng chuồng ra đón khách quý.
Bữa cơm đầu tiên được chén thịt gà nhà.
Ông anh quý hóa vứt cho em cái rổ-đại–to–như-cái-lồng-bàn và bảo :
_ Eh, mày ra vườn hái rau cải nhá. Có mấy người nhỉ? Sáu hả! Thế thì hái khoảng SÁU-BẢY lá nhé. Hái nhiều ăn không hết.
Em trố mắt ra đầy băn khoăn về cái số đếm trong câu mệnh lệnh trên rồi tung tăng ra vườn.
Lần này gọi là “shock-cải” !!!!
Cải giống quái gì mà TO thế !!!! Em cắt đúng 7 lá thì đầy ụ một rổ.
Nghĩ bụng về Hà Nội phải buôn ngay vụ này. Vụ rau cải ăn một bữa sáu người bảy lá !!!!
----------
Em không thích kể chuyện theo thứ tự thời gian..
Đúng hơn là chả bao giờ em nhớ được theo thời gian…
Chỉ biết chuyến đi này thú lắm.
Em sẽ kể dần dần tuy hơi lộn xộn.
Có một buổi sáng tinh mơ. Bọn mình giận nhau vì lý do gì đó. Em không nhớ nổi.
Đôi Thanh-Hiệu và Thảo đã đi cùng anh Đạt thám hiểm tận đâu đâu. Anh thì giận không đi nữa, nằm trông nhà.
Em dằn dỗi vác ba-lô bảng vẽ xuống núi. Ngồi bên bờ suối vẽ rừng trẩu đang rực vàng.
Không gian lặng thinh.
Cảm giác lúc đó mơ hồ lắm. Có lẽ 0 bao giờ có được khoảnh khắc ấy nữa.
Yên lặng đến ngưng đọng. Cảnh vật tuyệt diệu đến nỗi em như bị thôi miên. Vẽ như bị mê hoặc. Vừa muốn hét lên để chứng thực là mọi thứ không phải đang mơ. Vừa muốn ngưng thở để mọi thứ không biến mất ( Xin lỗi nhé, lúc ấy em quên béng mất anh hu hu).
Đúng lúc đó… Em nghe thấy… trời ơi… em thề là em nghe thấy… Một giọng hát vang lên…. Bài “ Sắc màu”…
Một màu xanh xanh.. chấm thêm vàng vàng…
Một màu xanh.. chấm thêm vàng.. cánh đồng hoang vu..
Một giọng có thật hẳn hoi..
Và y như giọng Hà Trần…
Lúc xa văng vẳng lúc gần sát bên…
Khí không phải chứ lúc ấy em đã suýt vãi pee vì sợ.
Sởn gai ốc..
Thề đấy.. Sợ đến nín thở.
Quái quỷ..
Giọng hát mơ hồ mà mạch lạc… Cứ ma ma…
Mà chốn rừng rú hoang vu này… Không một bóng người..
Em nín thở nhìn xung quanh. Thinh lặng. Lặng lẽ đến tê dại.. Trừ giọng hát mỗi lúc một gần.
Em suýt phát điên vì nghĩ rằng thế là em đã bị điên. Hoặc là mắc chứng ảo giác.
Vài giây nữa thôi thì có thể em sẽ bị tăng-xông mà chết…
Thì từ sau lùm cây. Một anh dân tộc – tông dật đi ra từ con đường khuất sau lùm cây đó.
Gương mặt y như anh chàng Ivan chăn ngỗng.
Lý phởn cực kỳ vừa đi vừa cười tủm tỉm. Trên tay là cái đài bán dẫn chạy pin Trung Quốc.
Cái đài đang hát bài hát Sắc màu.
Cái bài hát mà em tưởng là em trong lúc đang thăng hoa vì nghệ thuật đã bị thần kinh hoặc điên hoặc mắc chứng ảo giác.
Em sững người ngây ra đến chục giây há hốc mồm rồi bò lăn ra cười .. Cười sằng sặc..
Vừa cười vừa thở hắt ra và lau mồ hôi trên trán.
Vừa cười vừa thu dọn đồ đạc.. thế này còn vẽ vời gì..
Em phải chạy ngay về với anh..
Phải về…
Em hết giận rồi..
Em phải về để kể ngay với anh mới được….
------------
Chuyện còn dài.. mai viết tiếp.. hic..
Đang mắc chứng trầm cảm vì thời tiết..
Nhớ nhỉ..
-----------
Cái ảnh trên thân thuộc nhỉ. Tuy chẳng còn ai bây giờ trông giống như trong ảnh cả. Ngôi nhà trên Bản Xèo mà chúng mnìh đã ở, đã thịt gà và thu hoạch rau cải.. Đố biết em sheep đâu ?